| Xin chào Guest ! ( thoát ) | Cá nhân · Hộp thư · Bài chưa xem · Bài mới · Đăng ký · Tìm kiếm |
|
|
![]() ![]() ![]() |
| hoahoa |
Posted: October 15, 2009 06:57 am
|
|
Hào kiệt ![]() ![]() Group: Thành viên Posts: 33 Member No.: 246 Joined: May 10, 2008 |
"Vận may" của kiều nữ
(24h) - Tuy gặp rủi ro nhiều trong chuyện công việc, nhưng thỉnh thoảng nàng cũng gặp một vài vận may. Sau khi kiều nữ làm lại cuộc đời, nàng đã bắt đầu quen với cuộc sống của một cô gái bình thường, làm ăn lương thiện. Tuy công việc chưa ổn lắm nhưng cũng phải gác lại cho chuyện hôn nhân đại sự vì năm nay nàng cũng 25 tuổi rồi. "Vận may" của kiều nữ cũng đã đến, nàng có rất nhiều chàng trai đến hỏi. Trong số ấy có một đại gia 50 tuổi giàu nứt đố đổ cả vách cũng đến đặt vấn đề. Tuy nhiên, vì trông "mặt tiền" nhăn nheo lại còn "lạc mốc hột lép" nên ông ta đã bị từ chối thảm hại. Một hôm, ông ta đến tìm bố nàng khóc lóc: - Tôi nhờ ông giúp tôi với, nếu không cưới được con gái ông, tôi sẽ chết mất. Bố nàng hỏi: - Ông có nói năm nay ông 50 tuổi không? - Có - Vậy thì toi rồi, ông nên nói ông 70 tuổi mới phải. Người đàn ông ngạc nhiên: - Sao lại phải khai láo vậy? - Thì ít nhất nó còn có hy vọng trở thành một quả phụ giàu có chứ! Người đàn ông nghe thấy vậy thì sách giày về thẳng, thế là mất một mối. * * * Mối thứ hai là anh chàng hàng xóm, anh này vụng về và hay xấu hổ nên chẳng dám cầu hôn với nàng. Một hôm anh đi tìm bạn thân để tâm sự: - Cậu bày cho tớ cách cầu hôn đi, mình "bồ kết" em hàng xóm lắm rồi. - Được, nếu cậu ngại thì cứ nói bóng gió, nàng sẽ hiểu mà. Nghe lời bạn thân, chàng ngốc tìm đến nàng và bày tỏ lời cầu hôn thế này: - Anh muốn... anh muốn... - Có gì anh cứ nói, tôi không có nhiều thời gian. Cuối cùng chàng trai cũng lấy được dũng dũng khí và thốt ra một câu: - Em có bằng lòng sau khi chết sẽ mai táng tại khu mộ nhà anh không? Vừa dứt lời thì cầu chả thấy mà hôn chả xong, lại bị một cái tát đau điếng. Thế là toi mất hai vận may, nàng lại phải ngậm ngùi mà chờ đợi một vài mối khác. Mei Ying (24H.COM.VN) -------------------- Nhớ mùa thu ấy là bài thơ hững hờ
Đến mủa thu nay thành bài ca muôn đời Không biết em tôi bây giờ Có thấy cuộc đời bơ vơ Không biết khi nghe thu rơi Tâm hồn nhớ chăng ngày thơ Nhưng có nơi nay một ngừoi Năm tháng một lòng chưa vơi Ghi mấy cung tơ vô duyên Mong gì tới nơi xa vời. |
![]() |
![]() ![]() ![]() |