| Xin chào Guest ! ( thoát ) | Cá nhân · Hộp thư · Bài chưa xem · Bài mới · Đăng ký · Tìm kiếm |
|
|
![]() ![]() ![]() |
| hoahoa |
Posted: October 17, 2009 12:03 pm
|
|
Hào kiệt ![]() ![]() Group: Thành viên Posts: 33 Member No.: 246 Joined: May 10, 2008 |
Tôi là người thứ ba hạnh phúc
Có người cho rằng khi đàn ông có thể bỏ vợ để lấy bạn thì người đó cũng có thể bỏ bạn, tôi không hoàn toàn nghĩ như vậy. Tôi luôn cố hoàn thiện mình trong xã hội cũng như gia đình, luôn làm mới mình, chăm sóc bản thân cả về nhan sắc và kiến thức, luôn là người bạn tốt nhất của chồng. (Hoàng An) >Yêu say đắm người có gia đình From: Hoàng An Sent: Wednesday, August 26, 2009 11:28 PM Chào chị Ngọc và các anh chị! Tôi cũng là độc giả thường xuyên của mục Tâm sự, sau mỗi ngày làm việc tôi thường đọc các tâm sự của các anh các chị và thực sự, tâm sự của mỗi người giúp tôi trưởng thành hơn rất nhiều trong cuộc sống và luôn tìm ra hướng giải quyết tối nhất cho tình huống của mình. Hôm nay, mặc dù rất bận nhưng tôi xin được chia sẻ câu chuyện của mình. Tôi không muốn khuyên ai làm theo cách của tôi, nhưng tôi cũng hy vọng nó giúp cho ai đó quan tâm có quyết định sáng suốt trong tình huống mà tôi từng giống như vậy, làm người thứ ba. Tôi quen chồng tôi cách đây 8 năm, khi đó anh có một gia đình, 2 đứa con và hơn tôi 15 tuổi. Còn tôi ra trường được 2 năm và trong thời điểm gặp chồng tôi, tôi đang gặp một cú sốc trong sự nghiệp. Tại thời điểm đó, khi tôi đang dành cho mình một vài ngày nghỉ ngơi để tìm cho mình cách giải quyết khó khăn của bản thân thì vô tình gặp anh ấy. Lúc đầu chúng tôi chỉ nói chuyện qua loa, câu chuyện cứ thế tiếp diễn, anh và tôi trao đổi số điện thoại cho nhau vì công việc kinh doanh của anh liên quan đến nghề nghiệp của tôi. Nhận xét của tôi về anh là anh là người rất nghiêm túc và đứng đắn, tôi hầu như không đề phòng gì, anh cũng nói cho tôi nghe đôi chút về hoàn cảnh gia đình và tuyệt nhiên không nói xấu vợ. Tôi cũng không bao giờ nghĩ là tôi và anh sẽ yêu nhau, quan hệ giữa chúng tôi hoàn toàn trong sáng cho đến khi tôi chợt nhận ra mọi việc không như tôi vẫn nghĩ khi tôi thấy anh quan tâm đến tôi quá nhiều (tất nhiên bằng lời nói và một vài hành động cụ thể). Lúc này, tôi gặp anh và nói thẳng cảm nhận của tôi đối với anh và đề nghị chúng tôi không liên lạc với nhau nữa. Lúc đó anh đã kể cho tôi nghe quá trình anh và vợ anh cưới nhau, những khoảng thời gian nào êm đềm, những khoảng thời gian nào xảy ra những cú sốc và sóng gió trong cuộc sống, sự phai nhạt tình yêu theo năm tháng và sống với nhau chỉ vì trách nhiệm với con cái, và hiện tại đã một thời gian rất dài giữa họ không có quan hệ vợ chồng. Cuộc sống gia đình bình thường nhưng mọi cuộc nói chuyện giữa anh và vợ khi đó chỉ xoay quanh việc học hành của con cái… Anh rất thương vợ nhưng không còn tình yêu và anh nói anh cần tôi như một người bạn tâm giao, một người chia sẻ với anh (theo tôi hiểu thì có nghĩa là đi bên lề cuộc đời của anh). Khi đó, tôi đã khuyên anh nên tìm đến một người phụ nữ khác, một người có hoàn cảnh giống anh và cần anh trong vai trò như anh đang đề nghị với tôi. Tôi nói có như vậy anh mới giữ được gia đình của mình. Còn với tôi, tôi còn trẻ, tôi có mục đích sống rất rõ ràng, tuy đang gặp khó khăn nhưng chắc chắn tôi sẽ vượt qua được. Tôi cần có một gia đình cho riêng mình, bố mẹ tôi cũng cần tôi như vậy. Và tôi đã nói, nếu tôi đến với anh thì anh phải ly hôn với vợ, còn không thì thôi. Có thể có nhiều người sẽ cho rằng tôi thật lạnh lùng và độc ác, nhưng tôi không nghĩ như vậy. Tôi nghĩ đàn ông và phụ nữ là bình đẳng, mỗi người chỉ nên có một người yêu tại một thời điểm nào đó. Khi tình yêu đã hết, nếu cảm thấy không chung thủy được với nhau thì hãy ly hôn. Cách hành động của tôi là không đồng lõa với đàn ông khi họ lừa dối vợ con họ và cũng không để họ quá tham lam khi chỉ muốn thêm và không muốn bớt. Tại thời điểm đó, anh nói hãy cho anh thời gian. Lúc này, công việc kinh doanh của anh gặp rất nhiều khó khăn trở ngại (nếu không muốn nói là đang trên bờ vực của sự phá sản), anh cần tôi giúp đỡ một phần công việc của mình. Tôi đã làm việc đó hết sức trách nhiệm, tôi thay anh xử lý nhiều việc trong đó có một việc là sa thải nhiều công nhân, nhân viên thiếu trách nhiệm, lười lao động và hay đòi hỏi, phần lớn họ là cháu của anh. Tôi đã tranh cãi và phân tích với anh rất nhiều lần về vấn đề này trước khi ra được quyết định bởi vì tính anh vốn thương người và điều đó là không tốt cho công việc. Sau việc này, mọi chuyện đến tai vợ anh và chị ấy đến gặp tôi. Chị ấy nói bóng gió về việc quan hệ giữa tôi và anh, nhưng quả thật tại thời điểm đó tuy tôi cũng có tình cảm với anh, nhưng quan hệ giữa chúng tôi hoàn toàn trong sáng. Tôi đã nói với chị ấy rằng chuyện tình cảm giữa anh và chị chỉ có chị và anh là người hiểu rõ nhất, mong rằng hai người cùng nhau ngồi lại bàn bạc và phân tích để tìm ra biện pháp giải quyết. Còn tôi không giúp gì được trong việc này. Tôi cũng giải thích với chị ấy về việc tại sao công ty sa thải đám cháu của họ. Hai ngày sau có người gọi điện cho tôi, đó là cháu dâu của họ. Chị ta chửi tôi thậm tệ và nói rằng vì chồng của chị ta phát hiện ra mối quan hệ không bình thường giữa tôi và anh ấy nên tôi đã tìm cách sa thải anh ta ra khỏi công ty, còn nói rằng tôi đừng tranh cướp chồng của người khác. Thực sự là tôi chưa bao giờ có ý cướp chồng của ai cả, tôi đã nói với anh ấy về vấn đề này và cũng nói với anh về việc nên giải quyết chuyện riêng của mình, đừng để nó ảnh hưởng đến tôi và công việc của tôi. Tôi cũng nói thẳng rằng anh ấy không phải là một món đồ để ai đó tranh cướp, anh cũng không phải là đối tượng để tôi phải giành giật tranh cướp với ai đó. Hết thời hạn anh ấy nói tôi chờ đợi (đó là 1 năm), tôi nói chuyện rất nghiêm túc với anh và quyết định ra đi. Tôi cũng hiểu rằng một gia đình với hơn 10 năm xây dựng dù không mấy hạnh phúc cũng không dễ dàng tan vỡ được. Tôi nói chuyện với anh một cách rất tỉnh táo và vui vẻ, tôi vốn là người biết kiềm chế mọi cảm xúc của mình. Lúc đó anh ấy tỏ ra rất căng thẳng, anh nói không thể sống thiếu tôi được nhưng quả thật để ly hôn với chị ấy là điều rất khó khăn vì anh thực sự thương chị. Chị ấy không làm gì cả và mọi sinh hoạt, kinh tế phụ thuộc vào anh. Anh lại đề nghị cho thêm thời gian, và lần này là 6 tháng, để anh ấy có thể tạo lập được cho chị một công việc trước khi ly hôn. Không phải tôi hoàn toàn tin anh ấy vì có lẽ tôi cũng không ngây thơ như vậy, nhưng tôi thực sự cảm nhận thấy sự chân thành trong lời nói của anh. Thời gian 6 tháng cũng không nhiều, và hơn nữa sau những cố gắng của tôi, công ty vẫn chưa khá lên được, nó vẫn đang trượt dốc, nó đã vượt quá tầm kiểm soát của chúng tôi, tôi cũng không đành lòng bước đi để anh ấy một mình trong tình trạng như vậy. Nhưng tôi bắt đầu ra điều kiện với anh và anh đồng ý với mọi điều kiện của tôi. 6 tháng trôi qua, mọi việc vẫn giậm chân tại chỗ, tôi vẫn tiếp tục ở bên cạnh anh ấy, động viên và giúp đỡ anh trong công việc, nhưng đồng thời tôi cũng bắt đầu xây dựng sự nghiệp của mình ở nơi khác. Tôi nghĩ, cái gì là của mình tự nhiên sẽ là của mình, cái gì không phải của mình thì cũng sẽ ra đi dù nó ở trong tay mình. Bởi vậy tôi không cảm thấy buồn chán hay mệt mỏi nhiều sau chuyện này. Mọi thứ không thực hiện được trong cuộc sống sau khi mình đã cố gắng tôi đều nghĩ đó là tại vì duyên và vì số. Đó cũng là lý do mặc dù cũng rất thương vợ anh ấy nhưng tôi không mù quáng đến mức như một vài chị em chấp nhận đi bên lề cuộc đời của người đàn ông mình yêu để họ giữ được gia đình, hành động đó theo tôi là tự làm khổ mình. Tôi vẫn nói với anh tôi có thể hy sinh mạng sống vì người khác, nhưng không thể hy sinh hạnh phúc và danh dự gia đình vì người khác được. Tôi không thể vì thương chị ấy và bọn trẻ mà chấp nhận đi bên lề đời anh để cả 3 cùng đau khổ được. Anh chỉ có thể chọn chị ấy hoặc tôi. Nếu giữa hai người không còn hạnh phúc thì nên ly hôn và có trách nhiệm với con cái, còn nếu hai người vẫn có thể níu kéo được thì tôi sẽ ra đi và chúc phúc cho họ. Trong trường hợp đó tôi mong anh cũng đừng quan hệ lăng nhăng với người khác để chị ấy phải khổ. Cuối cùng, sau nhiều tháng ngày nỗ lực, chúng tôi đành hy sinh công ty của anh ấy để nó phá sản. Thứ cuối cùng chúng tôi giữ lại được chính là ngôi nhà của họ không bị ngân hàng tịch thu. Chị ấy đã rất sốc và bị ngất xỉu, tôi cũng không bất ngờ về điều này. Lúc này, tôi đã giữ vị trí quản lý trong một công ty nước ngoài với lương tháng hơn 1.000 USD. Thứ tôi có thể giúp anh ấy là tiền lương hàng tháng của tôi hỗ trợ cho họ nuôi bọn trẻ. Anh ấy nghĩ không thể ly dị chị ấy trong tình trạng như thế này. Chị ấy vẫn không đi làm còn anh chật vật tìm hết việc này đến việc khác để kiếm sống, nhưng rất khó khăn. Điều tôi khâm phục anh ấy là bản lĩnh, anh đã không để mọi thứ suy sụp trong lúc khó khăn như vậy. Chúng tôi vẫn gặp nhau và tôi vẫn luôn chia sẻ với anh ấy. Tôi sẽ rất đau khổ nếu chia tay với anh bởi sau một thời gian rất dài ở bên cạnh anh trong công việc và cuộc sống (3 năm) tình cảm tôi dành cho anh đã thực sự sâu nặng. Tuy nhiên đó cũng sẽ là lựa chọn của tôi khi thời gian không còn chờ tôi nữa, tôi đã 27 tuổi và tôi cần quên đi một mối tình không trọn vẹn để tìm cho mình một người đàn ông thực sự của cuộc đời mình, người mà với tôi đó mới là duyên phận của tôi. Tôi đã nói chuyện với anh ấy, đây là lần thứ tư tôi nói về việc này. Anh ấy đã tỏ ra rất đau khổ và tuyệt vọng, trong suốt 15 ngày anh thường xuyên điện thoại cho tôi trong tình trạng say xỉn (trước đây ngay cả khi sự nghiệp bị sụp đổ anh ấy cũng chưa từng như vậy). Tôi cũng biết rằng anh đã từ rất lâu gần như không nói chuyện với vợ. Tôi đã quyết định gặp lại anh ấy và đề nghị một việc mà bản thân tôi lúc đó cũng không biết được là đúng hay sai. Tôi đề nghị anh ấy hãy dứt khoát ly hôn với chị và đến với tôi. Anh ấy hãy để lại toàn bộ tài sản còn lại cho chị ấy, 2 đứa con anh một đứa đã vào đại học và một đứa vào lớp 2 sẽ ở với mẹ. Hằng tháng chúng tôi sẽ chu cấp tiền cho họ theo thỏa thuận. Chị ấy có thể sẽ thuê một ngôi nhà nhỏ hơn một chút để ở, ngôi nhà đang ở chị ấy có thể cho thuê, tích lũy tiền bạc để tự tạo dựng cho mình một sự nghiệp nào đó. Còn anh ấy và tôi sẽ bắt đầu một cuộc sống mới với hai bàn tay trắng, với một ngôi nhà đi thuê. Tại thời điểm đó tôi đã nghĩ phải an cứ mới lập nghiệp, tôi tin chúng tôi sẽ có lại mọi thứ bằng bàn tay và khối óc của mình. Đọc tâm sự của các anh chị, có một vài tâm sự cho rằng 100% kẻ thứ ba là người vụ lợi, còn tôi, tôi không tin như vậy. Ở tuổi 27, có một công việc ổn định, đang thăng tiến, xinh đẹp và thông minh, có rất nhiều người đàn ông vây quanh tôi, có nhiều người có nhà lầu xe hơi muốn rước tôi về, nhưng tôi đã từ chối để đến với một người đàn ông thất nghiệp, không nhà, không xe, không tiền bạc và đầu đã 2 thứ tóc, chỉ bởi đơn giản vì tôi yêu anh ấy rất chân thành. Tôi tin vào những tiềm năng trong con người và bản lĩnh của anh ấy. Chúng tôi đã đến với nhau và thành một gia đình thực sự hạnh phúc trong điều kiện như vậy. Bây giờ, sau 5 năm, chồng tôi đã lại trở thành một người thành đạt với hậu phương vững chắc là tôi, chúng tôi có nhà, có xe, có một đứa con đẹp như thiên thần. Và mỗi tuần anh ấy vẫn đón 2 con về ở với chúng tôi một ngày. Anh ấy có một buổi chiều để tâm sự với cậu cả như hai người bạn, điều mà trước đây anh ấy không làm được ngay cả khi ở bên chúng. Mỗi khi đi đâu hoặc mua gì cho thiên thần của tôi, tôi đều mua quà cho 2 cậu bé và trong nhà tôi cũng có phòng riêng của chúng. Vợ cũ của anh ấy vẫn sống một mình, nhưng chị ấy khỏe mạnh, tự tin và trẻ ra nhiều so với trước đây. Cuối cùng thì cho dù mọi người có nói gì đi chăng nữa tôi cũng đã trở thành người phụ nữ hạnh phúc. Có nhiều người cho rằng khi một người đàn ông có thể bỏ vợ để lấy bạn thì người đó cũng có thể bỏ bạn, tôi không hoàn toàn nghĩ như vậy. Tôi luôn luôn cố gắng hoàn thiện mình trong xã hội cũng như trong gia đình, luôn làm mới mình, chăm sóc bản thân cả về nhan sắc và kiến thức, luôn là người bạn tốt nhất của chồng chia sẻ với anh mọi điều ngay cả những điều mà đàn ông ít khi tâm sự với vợ. Chồng tôi sau tất cả những việc tôi đã làm, đã không chỉ tôn trọng mà còn nể trọng tôi và tôi biết rằng chắc chắn trong mắt anh tôi là người phụ nữ đẹp nhất. Tôi kể câu chuyện của mình mong rằng có ai đó trong hoàn cảnh của tôi có thể tự tìm được cho mình cách giải quyết. Tôi nghĩ điều quan trọng là ở các bạn. Tôi xin được chúc các anh chị luôn hạnh phúc và chúc cho quý báo ngày càng có nhiều độc giả. Chào thân ái. Hoàng An -------------------- Nhớ mùa thu ấy là bài thơ hững hờ
Đến mủa thu nay thành bài ca muôn đời Không biết em tôi bây giờ Có thấy cuộc đời bơ vơ Không biết khi nghe thu rơi Tâm hồn nhớ chăng ngày thơ Nhưng có nơi nay một ngừoi Năm tháng một lòng chưa vơi Ghi mấy cung tơ vô duyên Mong gì tới nơi xa vời. |
| hoahoa |
Posted: October 17, 2009 12:10 pm
|
|
Hào kiệt ![]() ![]() Group: Thành viên Posts: 33 Member No.: 246 Joined: May 10, 2008 |
Giãi bày từ vợ cũ của chồng Hoàng An
Sau ly hôn là những ngày tháng đắng cay nhất cuộc đời tôi. Nhưng tôi hầu như kìm nén cảm xúc để không khóc trước mặt con. Duy nhất một lần khi cháu bé nói: "Đêm hôm qua con nằm mơ chúng ta lại được về sống ở ngôi nhà cũ, con nhớ nhà và thèm được có cả bố và mẹ", tôi đã bật khóc nức nở. >Tôi là người thứ ba hạnh phúc/Tôi không cướp giật hạnh phúc của người khác From: Violet Sent: Friday, October 09, 2009 4:59 PM Chào các bạn độc giả của VnExpress.net, Tôi xin tự giới thiệu, tôi là người vợ trước của chồng Hoàng An. Tôi vốn không biết gì nhiều về Internet và mục Tâm sự. Cho đến cách đây mấy ngày, tôi nhận được một món quà đặc biệt từ một người họ hàng của chồng Hoàng An gửi cho. Đó là bài viết của Hoàng An và các bài phản hồi được đóng thành một tập. Tôi rất bất ngờ về món quà này và đã đọc suốt đêm. Tôi không ngờ rằng câu chuyện của gia đình tôi đã trở thành một đề tài để mọi người bình luận. Người họ hàng của chồng Hoàng An vốn rất yêu quý tôi và đã động viên tôi viết bài gửi lên diễn đàn, tôi rất mong mục tâm sự đăng bài viết này để tôi có cơ hội giãi bày với các độc giả. Tôi vốn là một người phụ nữ sống kín đáo và có phần nhút nhát. Từ nhỏ tôi luôn sống an phận và không bao giờ tranh giành cái gì với ai. Khi trưởng thành tôi được mọi người nhận xét là cô gái hiền lành và sống chu đáo với mọi người. Mặc dù không xinh đẹp nổi bật nhưng tôi có hình thức dịu dàng và ưa nhìn nên cũng được nhiều chàng trai theo đuổi. Trong số đó có chồng của Hoàng An. Phải nói là anh đã rất kiên trì nên đã gạt được những chàng trai khác để chiếm được tình yêu của tôi sau một thời gian dài theo đuổi. Chúng tôi đã có những ngày tháng yêu nhau say đắm, có những năm tháng tuổi trẻ vô cùng lãng mạn. Mối quan hệ của chúng tôi đã rất thuận lợi về mọi mặt, được gia đình hai bên vun vén, anh luôn hối thúc tôi làm đám cưới sớm vì anh luôn sợ mất tôi. Sau đám cưới đầm ấm và hạnh phúc, cuộc sống của chúng tôi tuy khó khăn về vật chất, nhưng hạnh phúc vô bờ, anh thường nói với tôi về mong muốn có một gia đình hạnh phúc lý tưởng: chồng sẽ là trụ cột kiếm tiền còn vợ sẽ chăm lo cho con cái và là hậu phương vững chắc cho chồng. Còn tôi cũng nói với anh về mong muốn của mình là sau khi con cái khôn lớn chúng tôi sẽ có những năm tháng tuổi già êm đềm chăm sóc cho nhau đến khi nhắm mắt xuôi tay. Với những mong muốn đơn sơ đó, chúng tôi đã sống những năm tháng hạnh phúc, và dồn hết tình yêu cho hai con. Cuộc sống êm đềm đó kéo dài được hơn mười năm, anh thì lăn lộn ở ngoài thương trường còn tôi thì chăm lo cho gia đình nhỏ cũng như lo toan công việc cho gia đình chồng. Có những lúc thấy anh căng thẳng suy tính công việc tôi thương anh vô cùng, và ngỏ ý muốn chia sẻ nỗi lo lắng đó. Nhưng anh đã ôm tôi vào lòng và nói rằng anh không muốn để tôi vất vả thêm nữa vì anh cũng biết việc chăm lo cho hai con học hành cùng việc lo toan cho nhà chồng đã chiếm hầu hết thời gian của tôi. Tôi luôn tin tưởng vào tình yêu của anh với tôi và các con, ngay cả khi những người họ hàng của anh cho tôi biết quan hệ của anh với cô giúp việc ở công ty tôi cũng không nghi ngờ và luôn cho rằng cô ấy đang giúp chúng tôi rất nhiều. Cho đến khi công ty phá sản và anh tỏ ra thờ ơ với mẹ con tôi thì tôi mới tỉnh ngộ ra, nhưng đã không kip nữa rồi. Anh đã khóc khi yêu cầu ly dị tôi. Khi nhìn vẻ tiều tụy của anh tôi thấy nếu mình cứ tiếp tục tranh giành anh với cô gái kia thì anh sẽ là người đau khổ nhất. Nếu ai từng xem vở kịch "Vòng phấn CAPCADƠ" thì sẽ hiểu tâm trạng của tôi lúc ấy. Hai cô bé trong câu chuyện giằng nhau con búp bê, nếu cứ tiếp tục giành giật thì con búp bê sẽ bị rách tan nát, nên một cô bé đành phải buông tay để mất con búp bê cho người kia chỉ để mong rằng con búp bê còn nguyên vẹn. Tôi đã đành buông tay giống cô bé đó, nhưng đáng tiếc trong câu chuyện của tôi không có vị quan tòa tốt bụng để phân xử công bằng. Tôi đã ly dị trong tâm trạng như vậy đấy các bạn à. Tôi vẫn còn yêu anh rất nhiều nhưng đành để mất anh. Sau khi ly hôn là những ngày tháng đắng cay nhất trong cuộc đời tôi, tôi đã buông xuôi để anh sắp xếp mọi việc. Khi rời khỏi ngôi nhà thân yêu để bắt đầu cuộc đời mới, ba mẹ con tôi đã vô cùng khổ sở và vất vả, thiếu thốn cả về vật chất và tinh thần. Tôi có thể cắn răng chịu đựng được nhưng thương các con vô cùng, các cháu không đáng bị thế. Đêm đêm tôi khóc thầm cho số phận của mình, nhưng sáng ra phải cố cười nói để đem lại cho các con một ngày mới vui vẻ. Hành trang mà tôi mang theo khi chuyển nhà là những tấm hình kỷ niệm của chúng tôi từ ngày yêu nhau cho đến khi có các con. Tôi luôn kín đáo cho các con thấy rằng chúng được sinh ra từ tình yêu của bố mẹ để chúng có được sự tự tin khi bước vào đời. Tôi hầu như kìm nén được cảm xúc đau đớn của mình để không khóc trước mặt con cái. Duy nhất có một lần khi cháu bé nói với tôi: "Đêm hôm qua con nằm mơ chúng ta lại được về sống ở ngôi nhà cũ, con nhớ nhà và thèm được có cả bố và mẹ", tôi đã bật khóc nức nở và không nói được lời nào. Khi ấy cháu lớn bỗng trách tôi "Tại sao mẹ không giữ bố cho chúng con", tôi như gục ngã hoàn toàn. Nhưng hình như cháu lớn đã biết mình lỡ lời nên quay sang an ủi em "Em yên tâm, anh sẽ cố gắng học thật giỏi và nhanh chóng kiếm được nhiều tiền để ba mẹ con mình sẽ quay về sống ở ngôi nhà đó". Trong giai đoạn khó khăn đó tôi nhận được rất nhiều sự giúp đỡ của những người họ hàng bên nhà chồng, có người từng nói với tôi "chị chỉ mất chồng thôi, còn tất cả họ hàng vẫn coi chị là con dâu của gia đình. Khi cưới chị đã có lễ gia tiên nên tất cả tổ tiên của dòng họ cũng chứng giám và che chở cho ba mẹ con chị". Cho đến tận bây giờ họ vẫn thường xuyên qua lại và giúp đỡ ba mẹ con tôi mỗi khi cần thiết. Tôi đã sống như một cái xác không hồn, chỉ biết dồn hết tâm sức chăm lo cho các con, vui niềm vui của chúng, buồn nỗi buồn của chúng. Mặc dù vẫn còn đau buồn nhưng tôi không còn oán hận bố các cháu, vẫn thường nhắc các cháu về thăm bố đều đặn và vui vẻ nhận quà của bố. Tuy nhiên sau mỗi lần các cháu từ nhà bố trở về, tôi thấy các cháu đăm chiêu và khó hiểu. Tôi giả vờ không để ý và các cháu cũng không nói chuyện gì về gia đình của bố, có lẽ các cháu sợ tôi buồn. Càng lớn các cháu càng thương tôi nhiều hơn và đã có lần cháu lớn nói với tôi rằng “mẹ chính là động lực để con quyết tâm học giỏi”. Tôi thực sự hạnh phúc khi cả hai cháu đều học rất giỏi. Khi cháu lớn đỗ đại học tôi đã vui mừng khôn tả và dần lấy lại được cân bằng. Giờ đây cuộc sống của ba mẹ con tôi đã tương đối ổn định, nhờ trời phật sức khỏe của tôi đã khá hơn rất nhiều so với trước đây. Tôi cũng đã tự tin hơn khi một mình nuôi dậy được các cháu nên người. Tuy nhiên mỗi khi nghĩ về tương lai tôi vẫn hơi lo lắng vì rồi đây các con tôi trưởng thành và bay xa, tôi không thể vì mình mà cản trở tương lai của các cháu, tôi sẽ sống tuổi già cô đơn không có người bạn đời bên mình để chia sẻ. Lo lắng là vậy nhưng tôi cũng hy vọng mình ở hiền sẽ gặp lành vì vào những lúc khó khăn đau khổ nhất tôi vẫn luôn có những người họ hàng và bạn bè luôn sẵn lòng giúp đỡ và chia sẻ với tôi. Giờ đây tôi đang sống thanh thản vì không còn sự oán hận trong lòng. Tôi muốn gửi đến Hoàng An mấy lời: "Em hãy thay chị chăm sóc cho anh ấy thật tốt. Mặc dù bên ngoài trông khỏe mạnh là vậy, nhưng anh mắc nhiều bệnh mãn tính lắm và anh thường hay giấu bệnh để người thân không phải lo lắng". Qua đây tôi cũng gửi lời cảm ơn chân thành đến những độc giả chưa từng biết tôi, nhưng đã chia sẻ và luôn chúc phúc cho tôi. Đây là món quà tinh thần vô giá đối với tôi. Mất đi một người, nhưng tôi nhận được tình cảm của rất nhiều người. Xin chân thành cảm ơn mục Tâm sự đã cho tôi cơ hội cảm tạ những tấm lòng nhân hậu của các độc giả. Violet -------------------- Nhớ mùa thu ấy là bài thơ hững hờ
Đến mủa thu nay thành bài ca muôn đời Không biết em tôi bây giờ Có thấy cuộc đời bơ vơ Không biết khi nghe thu rơi Tâm hồn nhớ chăng ngày thơ Nhưng có nơi nay một ngừoi Năm tháng một lòng chưa vơi Ghi mấy cung tơ vô duyên Mong gì tới nơi xa vời. |
| hoahoa |
Posted: November 05, 2009 01:29 pm
|
|
Hào kiệt ![]() ![]() Group: Thành viên Posts: 33 Member No.: 246 Joined: May 10, 2008 |
Xin đừng phán xét người khác
Đừng cho Hoàng An hay chồng của cô ấy là ích kỷ, ai trong chúng ta cũng đều có tính ích kỷ và tính này thể hiện nhiều cách khác nhau trên mỗi người. Tôi rất đồng ý với một độc giả viết rằng mỗi cây mỗi hoa và mỗi nhà mỗi cảnh. (Luu Hong Nhung) >Tôi không tham lam, chỉ thiếu quyết đoán/Giãi bày từ vợ cũ của chồng Hoàng An/Tôi là người thứ ba hạnh phúc From: Luu Hong Nhung Sent: Tuesday, October 20, 2009 6:19 PM Kính gửi các bạn độc giả, Tôi hiện sống ở nước ngoài và là độc giả thường xuyên của mục Tâm sự, vì tôi đã học hỏi và trưởng thành hơn rất nhiều kể từ khi tôi đọc mục Tâm sự. Tôi hầu như không bỏ qua bài đọc nào được đăng và đặc biệt là câu chuyện về người thứ ba. Sau khi đọc được câu chuyện của Hoàng An rồi đến câu chuyện của chị Violet, tôi đã tự nói với bản thân tôi rằng rồi sẽ đến lượt chồng của Hoàng An viết câu chuyện của mình hay không và như tôi đã dự đoán, anh đã viết. Rồi không biết có đến lượt con cái của anh có viết tiếp không? Có những độc giả chỉ trích Hoàng An gay gắt và có những người đã ủng hộ chị Violet, nhưng suy cho cùng tôi thấy rằng trong mỗi chúng ta không ai có quyền phát xét hay nặng lời với người khác như vậy. Hoàng An chỉ muốn chia sẻ câu chuyện của cô ấy chứ không hề bắt buộc mọi người phải nghe và làm theo những gì cô nói. Tôi không bệnh vực ai trong câu chuyện này vì tôi càng theo dõi càng thấy mỗi người nói một kiểu khác nhau. Chị Violet đã tâm sự rằng anh chị yêu nhau thắm thiết, anh sợ mất chị và tranh thủ cưới chị càng sớm càng tốt vì anh không muốn mất chị. Còn anh chồng của Hoàng An đã nói rằng do mẹ của anh ấy ngắm trước và đó là sai lầm lớn nhất của anh vì đã lắng nghe mẹ để cưới chị. Và rồi chị Violet nói chị sợ cô đơn khi về tuổi già không ai bên cạnh để bầu bạn, còn chồng Hoài An thì nói chị Violet sẽ lên xe hoa vào ngày 9 tháng 9 âm lịch. Sự thật về câu chuyện của gia định họ không ai hiểu hết bằng chính họ là những người trong cuộc. Hoàng An là người thông minh, nhưng rất sắc sảo trong lời nói, còn chị Violet rất đằm thắm dịu dàng. Cả hai người có tính cách rất trái ngược nhau, nhưng đều rất tốt bụng. Thật sự không có người con gái nào lớn lên rồi cùng thích yêu người đã có vợ, họ cũng như bao người phụ nữ bình thường khác, cũng có những ước mơ sẽ gặp được hoàng tử cho riêng mình, nhưng cuộc đời không như ước mơ và rồi mỗi người có một hoàn cảnh khác. Chính họ cũng không biết trước được cuộc sống sẽ đem lại những gì cho họ. Và cuộc đời còn dài lắm, đừng nên nói trước điều gì và đừng phán xét người này như thế này và người kia thế khác. Những người nào may mắn không yêu phải người đã có gia đình thì nên cảm ơn ông trời đã mang đến điều may mắn này, và xin đừng vì thế mà tự cao ngẩng mặt lên tự hào mình là người tốt vì mình không yêu người đã có gia đình. Thử hỏi những người đã lên án người thứ ba liệu họ là người tốt không? Có những chuyện rất tệ hại trong cuộc sống mà họ đã làm nhưng không bao giờ nhận ra. Làm chứng dối, ganh tỵ với người khác vì họ hơn mình, dựng chuyện để nói xấu người khác, đối xử tệ với những người xung quanh và rất nhiều việc như thế xảy ra hằng ngày thì họ không thấy và cứ cho mình là thiên thần vì chưa bao giờ yêu hay cưới người đã có gia đình trước đó. Đừng cho Hoàng An hay chồng của cô ấy là ích kỷ, ai trong chúng ta cũng đều có tính ích kỷ và tính này thể hiện nhiều cách khác nhau trên mỗi người. Tôi rất đồng ý với một độc giả viết rằng mỗi cây mỗi hoa và mỗi nhà mỗi cảnh. Không nên áp dụng chuyện của gia đình mình rồi đặt kết luận cho gia đình của người khác. Và cũng không nên nói người này bị trả báo và người kia sẽ được hưởng phúc sau này như ở thiên đường. Chuyện của gia đình Hoàng An cũng giống như bao gia đình khác không có gì là khác lạ hết, họ kết hôn và tuân thủ theo luật pháp. Và hơn ai hết chính họ là người đã tìm được lối đi riêng cho mình. Tôi nghĩ chị Violet cũng chẳng hạnh phúc gì nếu giữ anh bên mình giống như giữ cái xác không hồn, thậm chí hai người đã không nói chuyện được với nhau và văn bản là công cụ duy nhất để liên lạc. Nếu đúng như thế thì cuộc sống không khác gì địa ngục. Mọi người nói sống cho con cái, vì con cái mà sống với nhau như thế thì liệu hỏi con của họ có hạnh phúc thấy bố mẹ mình đau khổ từng ngày? Phận làm con không thể bệnh vực bố hay mẹ và càng không được ý kiến vì chuyện của người lớn chỉ đứng lặng câm và khóc thầm. Có những gia đình bố mẹ chưa bao giờ ly hôn, nhưng con cái họ cũng hư đốn. Theo câu chuyện của gia đình Hoàng An và chị Violet, họ đều là những người có văn hóa và đã giải quyết mọi việc một cách có tình với nhau, vì vậy không có lý do gì để chúng ta chỉ trích người này người kia. Hãy để cho họ có một cuốc sống bình yên và bắt đầu lại từ đầu. Chúc cho gia đình chị Violet và gia đình của Hoàng An được hạnh phúc và luôn giữ được tình bạn với nhau mặc dù mỗi người đã tìm được hạnh phúc đích thực của riêng mình. Cám ơn những độc giả đã quan tâm và đọc bài viết này. Lưu Hồng Nhung http://www.vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/T...09/10/3BA14D1F/ -------------------- Nhớ mùa thu ấy là bài thơ hững hờ
Đến mủa thu nay thành bài ca muôn đời Không biết em tôi bây giờ Có thấy cuộc đời bơ vơ Không biết khi nghe thu rơi Tâm hồn nhớ chăng ngày thơ Nhưng có nơi nay một ngừoi Năm tháng một lòng chưa vơi Ghi mấy cung tơ vô duyên Mong gì tới nơi xa vời. |
![]() |
![]() ![]() ![]() |