| Xin chào Guest ! ( thoát ) | Cá nhân · Hộp thư · Bài chưa xem · Bài mới · Đăng ký · Tìm kiếm |
|
|
![]() ![]() ![]() |
| hoahoa |
Posted: November 05, 2009 01:34 pm
|
|
Hào kiệt ![]() ![]() Group: Thành viên Posts: 33 Member No.: 246 Joined: May 10, 2008 |
Ngoan cố
Cô giáo ra đề bài tập làm văn: Hãy tả con vật mà em yêu thích. Một học sinh viết: - Con vật mà em yêu thích nhất là con rận... Và học sinh này bắt đầu tả con rận, chi tiết đến từng cọng lông. Nhưng cô giáo không hài lòng vì con vật này không được đẹp, nên yêu cầu cậu học sinh tả con chó. Hôm sau cậu bé nộp bài: - Con chó nhà em có rất nhiều lông, vì thế nó rất lắm rận. Sau đây em xin tả con rận... Hơi bực mình, cô giáo bèn cẩn thận chọn một con vật không có rận, là con cá, và bảo cậu tả lại. Cậu bé viết: - Con cá sống ở dưới nước nên nó không có lông, nhưng nó có rất nhiều vảy. Nếu nó sống trên cạn thì chắc hẳn nó phải có nhiều lông. Mà nhiều lông thì sẽ có rận. Sau đây em xin tả con rận... Hoàn toàn không hài lòng, cô giáo đưa ra yêu cầu chót: Hãy tả bạn gái ngồi cạnh em. Cô chắc mẩm cậu bé không thể nào gán cho cô bạn xinh xắn kia là có rận cho được. Cuối cùng cô nhận được bài làm: - Bạn gái ngồi cạnh em rất xinh xắn và sạch sẽ, bạn có mái tóc bóng mượt, cho nên bạn không có con rận nào. Tuy nhiên, em vẫn xin tả con rận... Học sinh thời @ Cô giáo đang đọc truyện "Ba chú heo con" cho các bé nghe đến đoạn một chú heo gặp bác nông dân và xin rơm: - Bác ơi, cho cháu xin ít rơm nhé! Cô giáo ngừng lại hỏi: - Các con có biết bác nông dân nói gì không? Tèo giơ tay: - Thưa cô, bác ấy bảo: “Trời ơi! Một con heo biết nói!”. o O o -------------------- Nhớ mùa thu ấy là bài thơ hững hờ
Đến mủa thu nay thành bài ca muôn đời Không biết em tôi bây giờ Có thấy cuộc đời bơ vơ Không biết khi nghe thu rơi Tâm hồn nhớ chăng ngày thơ Nhưng có nơi nay một ngừoi Năm tháng một lòng chưa vơi Ghi mấy cung tơ vô duyên Mong gì tới nơi xa vời. |
![]() |
![]() ![]() ![]() |